Download as pdf or txt
Download as pdf or txt
You are on page 1of 5

Đại tá John Dunbar phiêu bạt đến một bộ lạc người da đỏ và được bộ lạc cưu mang.

Cuộc sống êm đềm diễn ra giữa thiên nhiên hoang dã và những con người hồn nhiên,
đặc biệt tình yêu nảy nở giữa anh và một người con gái da trắng được bộ lạc này nuôi
dưỡng từ nhỏ.

Năm 1836, khi chiến tranh còn đang giai đoạn nóng bỏng, đại tá John Dunbar vừa thoát
chết sau một cuộc giao tranh với một bên chân bị thương nặng. Các bác sĩ ở bệnh viện
Union Field tại Tennessee không thể cắt bỏ nó, đau đớn đến cùng cực tưởng như
không thể chịu đựng được nữa, Dunbar tuyệt vọng và suýt nữa tự tử.

Đột nhiên trong lúc tuyệt vọng và lang thang ở biên giới phía tây, Dunbar bắt gặp một
con sói tên là Two-Socks và bộ lạc người da đỏ Sioux. Anh được họ cưu mang và gọi
tên là “Dances With Wolves”. Thời gian đầu thực sự khó hòa nhập với những người
da đỏ xa lạ. Anh phải quan sát học tập theo lối sống và cách xử sự của họ, kể cả ngôn
ngữ của người da đỏ.
***
Bản dịch này dịch theo phong cách lược dịch thường gặp ở những bản dịch cũ trước
năm 2000, tức là ở đó người dịch sẽ bỏ không dịch một số đoạn văn và ở một số đoạn
văn thì trình bày và diễn giải tương đối khác với nguyên tác. Do đó nếu so sánh với
nguyên tác Dances with Wolves thì bản dịch này có khác biệt sau: Không chia các
chương nhỏ như trong nguyên tác; và đôi khi có vài đoạn văn được bỏ qua, không dịch.
Số hoá quyển sách này với mục đích lưu trữ nên tôi chủ trương trung thành hết mức có
thể với phiên bản giấy. Ở phiên bản số này tôi chỉ sửa lại các lỗi đánh máy, lỗi chính tả,
lỗi dịch tên không thống nhất, và có một đoạn văn dài 1500 chữ mang thông tin quan
trọng với nội dung câu chuyện nhưng không được dịch, tôi đã đề chú thích bên dưới để
tóm tắt nội dung đoạn bị thiếu nhằm giúp bạn đọc dễ theo dõi mạch truyện hơn. Còn lại,
tất cả thông tin của sách giấy được giữ nguyên, bao gồm cả nội dung ở trang xi-nhê và
bìa sau.
Bìa của phiên bản này, cũng như cách dàn trang sách đều do tôi thiết kế lại. Phần Lời
giới thiệu cho phiên bản số do tôi thêm vào.
Trung uý John Dunbar là kẻ đang yêu, chàng yêu vùng đất miền Tây hoang sơ và bạo
liệt. Tình yêu của chàng là thứ tình yêu nhiều người khao khát mà không có, nó thuần
khiết và vô tư, nó cho đi và không cần nhận lại, nó không thể giải thích được bằng lí trí.
Chẳng thế mà sau một trường hợp vừa có thể gọi là anh dũng, vừa có thể gọi là may
mắn khiến chàng Trung uý trẻ tuổi Dunbar lập một chiến công lẫy lừng đến mức đủ cả
cho một đời binh nghiệp, đến mức chàng được tưởng thưởng và xuất ngũ ngay, thế
nhưng thay vì trở về quê hương chàng lại xin đầu quân vào đồn biên phòng Sedgewick.
Bởi vì chàng vừa yêu miền Tây vừa sợ biên giới phía Tây sẽ biến mất trước khi chàng
kịp ngắm nó.
Cũng chính vì thế nên mặc cho đồn Sedgewick đã trở thành hoang lương từ lâu trước
khi Dunbar đến do toán lính cũ bỏ đi vì nản lòng với cuộc sống thiếu thốn và buồn tẻ,
chàng vẫn kiên định bám đồn và tự đặt nhiệm vụ cho mình là sửa sang tôn tạo nó để
chờ đến khi chính quyền lại cử toán lính khác tới. Quanh chàng chỉ có nhõn hai người
bạn: người bạn vàng Cisco, con ngựa cừ khôi đã cùng chàng vượt qua kì tích thập tử
nhất sinh hồi còn trong quân ngũ; và người bạn không mời mà đến, một con sói già đơn
độc thường lảng vảng quanh đồn Sedgewick. Chàng cô đơn lắm, mà chàng hẵng còn
trẻ trung nên nỗi cô đơn càng thêm bứt rứt. Chàng cần bạn bè, cần đồng đội, và cần
đàn bà.
Đang lúc những đồng đội da trắng của chàng chưa đến và không biết bao giờ mới đến,
thì chàng gặp những người da đỏ. Sau nhiều gặp gỡ và giao tiếp đầy khó khăn vì khác
biệt ngôn ngữ, Dunbar nhận ra những người da đỏ thật khác xa với tuyên truyền của
chính quyền. Nhưng 5
dù sao chàng vẫn là người da trắng, cuối cùng chàng vẫn phải đứng giữa lựa chọn vì tổ
quốc hay vì hạnh phúc cá nhân. Và tuy chàng có chọn gì đi nữa, lựa chọn ấy ắt hẳn là
lựa chọn mà theo lời của một người bạn quý đã từng nhận xét về chàng: lựa chọn để
được đi trên “con đường của con người chân chính”.
24/1/2021
TORNAD

Trung úy Dunbar chưa đến nỗi bị choáng ngợp. Đó là ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu
óc chàng.
Mọi thứ xung quanh đều mênh mông.
Bầu trời bao la không một gợn mây. Cả một thảo nguyên rập rờn bất tận. Ngoài ra
không còn thứ gì khác, không có thứ gì lưu giữ tầm mắt của chàng. Không hề thấy một
con đường. Thậm chí không một vết bánh xe khả dĩ đưa cỗ xe ngựa to lớn của chàng
lần theo. Hoàn toàn chỉ là một khoảng trống bao la.
Chàng cảm thấy lạc lõng. Điều đó khiến trái tim chàng rộn ràng một cách kỳ lạ và sâu
sắc.
Trong lúc ngồi trên tấm ghế phẳng lỳ lộ thiên, để mặc cho thân thể lắc lư dọc theo đám
cỏ, ý nghĩ của Trung úy Dunbar tập trung vào trái tim đang đập rộn rã.
Nhưng dòng máu của chàng lại không chảy mạnh. Máu của chàng vẫn bình thản. Tình
trạng trái ngược ấy giúp trí óc chàng hoạt động đầy thích thú. Các từ ngữ liên tục quay
cuồng trong đầu và chàng cố thử tách bạch ra xem câu nào, chữ nào thể hiện đúng
cảm giác của chàng lúc này nhưng không nổi.
Sang ngày thứ ba chàng bỗng chộp được một câu:
“Thật là linh thiêng!” và câu đó có vẻ chính xác hơn cả.
Khốn nỗi Trung úy Dunbar chưa hề theo tín ngưỡng nào bao giờ nên tuy câu đó có vẻ
chính xác, chàng vốn hoàn toàn không biết dùng nó để làm gì.
Nếu như bị câu đó ám ảnh nhiều, có lẽ Trung úy Dunbar cũng thử phân tích xem sao.
Nhưng đầu óc mơ màng, chàng quên ngay câu ấy đi.
Trung úy Dunbar trở thành kẻ si tình. Chàng phải lòng cái xứ sở hoang vu tuyệt đẹp
cùng mọi thứ chứa đựng trong đó. Đấy là loại tình yêu bất cứ ai cũng khao khát được
có đối với một người khác: một tình yêu vị tha và tuyệt đối tin tưởng, một tình cảm tôn
sùng và bất biến. Tinh thần chàng phấn chấn và trái tim chàng rộn ràng. Phải chăng đó
chính là nguyên do khiến chàng trung úy kỵ binh đẹp trai và tâm hồn cao thượng
thoáng nghĩ đến tôn giáo.
Chàng liếc mắt sang bên và thấy bác đánh xe Timmons đang nghiêng đầu ra ngoài
thành xe nhổ nước bọt đến lần thứ một ngàn xuống đám cỏ mọc cao ngang lưng.
Bác nhổ liên tục đến nỗi đờm dãi bắn ra thành một dòng dính liền nhau, chỉ chốc chốc
mới đứt quãng khiến bác ta phải lấy tay quệt ngang miệng. Dunbar không nói gì nhưng
thấy Timmons khạc nhổ liên tục như thế chàng bất giác co rúm người lại.
Cử chỉ của bác ta là vô hại nhưng làm chàng ghê tởm, giống như lúc nào cũng phải
nhìn một người xỉ mũi.
Họ ngồi cạnh nhau suốt buổi sáng. Mặc dù chỉ cách nhau hai bước chân nhưng vì gió
thổi từ phía Dunbar sang nên chàng không ngửi thấy mùi nồng nặc của bác Timmons.
Trong gần ba chục năm sống trong cõi đời, chàng đã phải ngửi quá nhiều mùi chết
chóc và không thứ mùi gì khó ngửi hơn thế. Nhưng xác chết nào cũng chỉ một lúc sau
đã được đem đi chôn hoặc bản thân chàng Michael Blake rời xa nó, nhưng với bác
Timmons này thì chàng không có cách nào thoát được. Khi gió đổi chiều, mùi hôi thối
từ người bác ta bay sang, trùm lên Dunbar như một đám mây ô uế vô hình.
Nghĩ đến đây chàng ngoái lại nhìn con ngựa Cisco đang chạy lóc cóc đằng sau cỗ xe,
khoan khoái vục mõm vào chiếc bị đựng thóc. Bộ da màu nâu như da nai của nó ánh
lên dưới nắng. Dunbar mỉm cười nhìn con ngựa và bỗng mong muốn loài ngựa cũng
sống lâu được như loài người. Con Cisco này may lắm cũng chỉ sống được khoảng
mười, mười hai năm nữa. Tất nhiên sau đó chàng sẽ cưỡi những con ngựa khác,
nhưng chắc chắn là không có con ngựa nào sánh được với Cisco.
Trong lúc Dunbar nhìn, con ngựa bé nhỏ ngước cặp mắt màu hổ phách lên như thể dò
tìm xem chàng trung úy của nó lúc này đang ở đâu và làm gì. Đến khi thấy chủ, nó yên
tâm lại vục đầu vào trong bị thóc.
Dunbar điều chỉnh lại thế ngồi rồi thọc tay vào túi tấm áo choàng sĩ quan, lấy ra một tờ
giấy gấp tư. Chàng giữ gìn rất cẩn thận tờ giấy này bởi đó là bản quyết định, trong có
ghi tất cả những mệnh lệnh quân sự chàng phải thực hiện. Từ lúc rời khỏi căn cứ Fort
Hays chàng đã đưa cặp mắt màu sẫm và không đồng tử lướt trên mặt giấy sáu bảy lần,
nhưng nghiên cứu mãi nó chàng vẫn chưa cảm thấy yên tâm thêm chút nào.
Trong bản quyết định, tên họ chàng bị ghi sai đến hai lần. Ông thiếu tá hơi thở nồng
nặc mùi rượu ký vào dưới tờ giấy đã vụng về quệt ống tay áo lên nét chữ chưa khô
mực và chữ ký của ông ta bị nhòe nhoẹt. Tờ quyết định lại quên không ghi ngày tháng
cho nên Trung úy Dunbar đành phải điền thêm lúc chàng đã trên đường đi. Nhưng
chàng điền bằng bút chì và nét chữ đè lên vết mực nhòe của ông thiếu tá, lẫn cả vào
hàng chữ tiêu đề in sẵn trên tờ quyết định.
Trung úy liếc nhìn bản quân lệnh. Trông nó giống như một tờ giấy lộn nhiều hơn.

Bản quân lệnh làm chàng nhớ lại do đâu mà có nó và chàng càng thấy bối rối hơn.
Chàng bực dọc nhớ lại cuộc tiếp xúc với vị thiếu tá thở ra toàn mùi rượu ấy.
Do tha thiết muốn được sớm nhận nhiệm vụ, khi bước chân ra khỏi tàu hoả, chàng đã
đi thẳng một mạch đến ban chỉ huy tiểu đoàn. Ông thiếu tá là người đầu tiên và cũng
duy nhất chàng nói chuyện trong khoảng thời gian từ khi chàng tới tiểu đoàn đến lúc
chiều tà, khi chàng leo lên cỗ xe ngựa ngồi bên cạnh bác đánh xe chuyên môn nhổ
nước bọt Timmons. Ông thiếu tá với cặp mắt đỏ ngầu đã giữ chàng lại khá lâu. Và khi
lên tiếng, giọng ông đầy châm biếm làm chàng thấy khó chịu.
— Thích đánh nhau với bọn da đỏ, hả?
Trung úy Dunbar từ bé chưa hề nhìn thấy một người da đỏ nào, nói gì đến chuyện
chiến đấu với họ.
— Vâng, nhưng không phải dịp này, thưa thiếu tá.
Tôi nghĩ rằng tôi có thể chiến đấu với họ, chắc chắn là như thế.
— Vậy là cậu thích chiến đấu, chứ gì nữa?
Trung úy Dunbar không trả lời câu hỏi đó. Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau một lúc
lâu rồi ông thiếu tá mới cầm bút điền vào bản quân lệnh in sẵn. Ông ta viết với vẻ giận
giữ, không buồn để ý đến việc mồ hôi chảy ròng ròng trên má. Dunbar nhìn thấy cả
những giọt mồ 10
Michael Blake hôi đang to dần trên đỉnh chiếc đầu hói gần hết của ông ta. Vài sợi tóc lơ
thơ màu muối tiêu còn sót lại dính bết trên đỉnh đầu ông. Hình dạng ông khiến chàng
trung úy nhớ đến một con người bệnh hoạn nào đó.
Dunbar đâu biết được rằng ông thiếu tá quá ốm yếu.
Đôi khi sức khỏe của ông chỉ được giữ bằng một sợi chỉ mong manh và sợi chỉ ấy hôm
nay vừa mới đứt, đúng mười phút trước khi chàng trung úy đến gặp ông. Lúc đó ông
đang ngồi bất động sau bàn giấy, hai bàn tay chắp lại đặt trên bàn và đang quên béng
cả cuộc đời.
Đó là một cuộc sống bạc nhược, dựa trên sự bố thí mà người ta dành cho những kẻ
phục vụ nhẫn nhục nhưng không hề làm nên được chiến tích gì. Khốn nỗi cả cuộc đời
đã trôi qua, bao gồm những năm tháng sống độc thân, những năm tháng chống cự với
rượu chè, tất cả đều đã biến đâu mất như do một phép thần thông. Nỗi nhàm chán
đắng cay của cuộc đời Thiếu tá Fambrough chỉ được thay thế trong khoảnh khắc bằng
một sự kiện hấp dẫn và nhất thời. Ông thèm được thấy mình ngồi trên ngai vàng như
một bậc vua chúa trong cái căn cứ Fort Hays, một lát trước bữa ăn tối.
Ông thiếu tá viết xong, nhấc tờ giấy lên.
— Tôi điều cậu ra đồn Sedgewick. Cậu nhận phân công trực tiếp của Đại úy Cargill.
Trung úy Dunbar ngó xuống bộ quân phục nhàu nát.
— Xin tuân lệnh thiếu tá. Tôi sẽ đi đến đó bằng cách nào?
— Cậu tưởng tôi biết ư? – Viên thiếu tá xẵng giọng đáp.
— Không phải thế, thưa thiếu tá. Chỉ có điều tôi không biết.
— Tôi đang vui và sẵn sàng ưu ái cho cậu. Một cỗ xe tiếp tế chất đầy lương thực, thực
phẩm và vật dụng sắp sửa lên đường ra đó. Cậu hãy đi tìm một bác nông dân tên là
Timmons và cùng ngồi xe với bác ấy.
Nói đến đây ông ta trỏ tờ giấy Dunbar đang cầm.
— Con dấu của tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cậu trong vòng một trăm năm mươi dặm
của vùng đất mọi rợ này.
Ngay từ ngày nhập ngũ, Dunbar đã hiểu rằng không nên băn khoăn về những thói tật
oái oăm của các sĩ quan chỉ huy cấp trên. Chàng lập tức đưa tay lên mũ chào và đáp:
“Rõ, thưa thiếu tá!” rồi quay gót bước ra. Chàng tìm được Timmons, bay ra ga nhận
con ngựa Cisco. Nửa giờ sau chàng đã rời khỏi căn cứ Fort Hays.
Lúc này, sau khi vượt được một trăm dặm đường, ngồi ngắm tờ quân lệnh, chàng nghĩ,
chắc mọi sự sẽ ổn thỏa thôi.
Chàng thấy xe đi chậm lại. Bác Timmons đang nghiêng đầu nhìn xuống bãi cỏ ngay
bên cạnh.
— Trung úy nhìn kìa!
Vật gì trăng trắng nằm trong đám cỏ, cách xe chừng hai mươi bộ(1). Cả hai người cùng
nhảy xuống xem thứ gì.
Thì ra một bộ xương người trắng, sáng lên dưới ánh nắng, sọ ngửa lên phía trên.
Dunbar quỳ xuống bên cạnh bộ xương, cỏ mọc lách xuyên qua xương sườn. Khoảng
hai chục mũi tên chĩa lên như những chiếc trâm cắm vào gối. Dunbar rút một (1) Từ
đây người dịch sẽ giữ nguyên cách đo lường của nước Anh.
Bộ = 0,30 m. Thước = 0,91 m. Dặm = 1,609 m. Bảng = 453 g. (ND) Michael Blake mũi
tên lên lật lật trong hai bàn tay.
Thấy chàng đưa ngón tay sờ mũi tên, bác Timmons thốt lên sau lưng chàng.
— Chắc phải có người nào nhìn thấy chứ, sao họ không báo gì về nhà nhỉ?
Ngày thứ tư cũng giống như ba ngày trước, không xảy ra sự cố gì. Rồi ngày thứ năm
và thứ sáu, Dunbar bắt đầu thất vọng khi thấy cỏ không còn um tùm nữa.
Chàng vẫn chưa nhìn thấy một sinh vật nào hết. Bác đánh xe Timmons bảo rằng đôi khi
các bầy súc vật bỗng tự nhiên biến đâu mất cả, chẳng đáng băn khoăn làm gì, bởi sẽ
đến lúc chúng hiện ra đông đúc như châu chấu vậy.
Họ cũng không thấy một người da đỏ nào nhưng điều này thì bác Timmons không có
cách giải thích nào hết. Bác ta chỉ bảo rằng nếu nhìn thấy lúc này thì là quá sớm, và thế
là may, họ không bị bọn cướp hay du đãng nào tấn công.
Nhưng, sang đến ngày thứ bảy thì Dunbar chỉ nghe bác Timmons bằng nửa tai.
Trong lúc họ vượt nốt những dặm đường cuối cùng Trung úy Dunbar càng suy nghĩ
nhiều hơn. Chàng nghĩ đến cái đồn biên giới chàng sắp tới.
Đại úy Cargill quay quay lưỡi trong miệng, mắt ngước đăm đăm. Nét mặt ông ta tươi
lên một chút rồi lập tức lại cau có ngay.
Lại một đứa nữa bị mất tích, ông ta nghĩ. Mẹ kiếp!

Mời các bạn đón đọc Khiêu Vũ Với Bầy Sói của tác giả Michael Blake.

You might also like